Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Cho con ti đúng cách!

Khi cho con bú, nếu ti mẹ bị đau thì có thể em bé ngậm chưa đúng cách. Bạn hãy tham khảo những chỉ dẫn sau để có thể kiểm tra xem bé ngậm ti đã đúng chưa và điều chỉnh để bé bú được dễ dàng, thoải mái cho mẹ.
Bạn cho con bú đúng cách chưa?
Bé nhà bạn đã ti mẹ đúng cách chưa?
- Nếu em bé gần như mút ti mẹ ngay lập tức thì đây là dấu hiệu tốt. Trong khi bé ti mẹ, bạn có thể nhận thấy những thay đổi ở lực mút của bé: Mút ngắn, nhanh – mút chậm, sâu. Bé có thể tạm dừng một vài lần trong khi ti mẹ và tiếp tục mút lại mà mẹ không cần dỗ bé.
Nếu bé chỉ mút một ít rồi ngủ thì có khả năng, bé chưa ngậm ti mẹ đúng cách.
- Khi bạn nhìn xuống lúc đang cho bé ti, bạn sẽ thấy đầu của bé hơi ngả ra sau. Cằm bé chạm vào vú mẹ, còn mũi được “tự do”. Bé có thể thở dễ dàng trong khi được cho bú, còn mẹ không phải đẩy ngực mẹ ra để bé thở.
Bạn cũng có thể quan sát quầng vú, bạn sẽ thấy quầng vú phía môi trên của bé bao giờ cũng rộng hơn phần ở môi dưới.
- Khi bé bắt đầu bú, bé trở nên thư giãn và thoải mái cho đến khi bú no. Nếu bé “ngó nghiêng” xung quanh, có lẽ là do bé chưa bám ti mẹ tốt. Bạn có thể cho bé tạm ngừng bú ít chút khi sữa đang chảy nhanh để bé không hít phải nhiều hơi.
- Bé vui vẻ khi kết thúc hoặc không khó chịu khi mẹ rút ngực lại. Hãy quan sát đầu ti mẹ cuối cữ bú. Nếu đầu ti bị ép bẹp thì có khả năng, bé ngậm ti mẹ chưa đúng cách.
Một số bước để bé ngậm ti mẹ đúng cách
  • Kiểm tra miệng của bé có mở đủ rộng khi đưa vào ti mẹ.
  • Đảm bảo lưỡi, môi dưới và cằm bé chạm vào bầu vú mẹ đầu tiên.
  • Để môi dưới của bé cách xa núm vú mẹ một khoảng nhất định.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Chuyện người nhớn!

“Mình là đứa khỏe nhất, mình phóng rất nhanh và đánh bạt hàng triệu triệu đứa khác, mình lao lên đập bể quả trứng và chui vào. Mình là người chiến thắng”.

Cậu con trai học lớp 5 hùng hồn tuyên bố với bạn qua điện thoại. Bố nó nghe mà trố mắt đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, bởi nó là thằng bé nhỏ con nhất nhì lớp mà bỗng nhiên lại tuyên bố mình là thằng khỏe nhất. Rồi còn hân hoan nói là kẻ chiến thắng trong trận chiến và trở thành anh hùng. Thì ra cậu vừa học môn khoa học nói về sự thụ tinh. Nó về nhà thắc mắc với mẹ: “Sao cô không nói phải làm gì để bố mẹ có thể có con? Cô chỉ nói trứng gặp tinh trùng sẽ thành em bé”. Mẹ ngập ngừng lúng túng, nói thế nào để nó hiểu mà không ảnh hưởng tới đầu óc non nớt của đứa trẻ lên mười?
Mẹ nó bắt đầu mô tả như một trận chiến oanh liệt. Tinh trùng được nằm trong một khẩu súng của người con trai. Và hồi nhỏ mọi người thường gọi là quả ớt. Khi bắt đầu dậy thì, nó được cho nạp đạn để tấn công, nhả đạn, khi có cơ hội sẽ làm ra em bé như trong bài con vừa học. Những quả trứng trong cơ thể người mẹ sẽ nằm trong lô cốt và ở tư thế sẵn sàng. Muốn “làm ra” em bé thì đạn phải chui vào lô cốt…
Cậu con trai khoái quá cười tít mắt. Nhưng đó chỉ là cái cớ, quan trọng hơn, mẹ nó bắt đầu nhẹ giọng thì thầm. Muốn cuộc tấn công giành thắng lợi vẻ vang thì phải hội tụ nhiều yếu tố. Người tấn công và người bị tấn công phải là người đã trưởng thành và là vợ là chồng. Nó xua tay: “Vậy còn lâu con mới sẵn sàng, con phải bằng bố hồi có con phải không mẹ?”.
Ngoài chuyện là vợ là chồng còn có thêm nhiều điều nữa, đó là mong muốn có con. Phải chuẩn bị đầy đủ tinh thần để chào đón đứa con của mình. Phải có công ăn việc làm, phải có tiền để nuôi con nữa... Nó nhanh nhảu: “Không có tiền thì làm sao có sữa, không uống sữa thì trẻ em suy dinh dưỡng, con biết rồi”.
Rồi nó thắc mắc: “Nếu không chuẩn bị chu đáo thì chuyện gì sẽ xảy ra? Hậu quả là gì mà người ta thường hay dọa bọn con là không tò mò khi chưa lớn?”. Mẹ nó bắt đầu vai trò luật sư, tuyên truyền pháp luật: “Nếu con là con nít mà tò mò muốn làm chuyện người lớn thì nguy hiểm vô cùng. Có thể trở thành một người có tội. Nếu trẻ vị thành niên mà làm “chuyện ấy” với người cùng lứa hay nhỏ hơn thì sẽ có tội. Đó là tội hiếp dâm khi người kia dưới 13 tuổi, là tội cưỡng dâm khi không được sự đồng ý của người khác mà mình vẫn “tiến hành”. Cuộc “chiến đấu” ở đây không giống cuộc “chiến đấu” trong chiến tranh “gìn giữ hòa bình”. 

Phải có sự thống nhất của hai bên và hoàn toàn tự nguyện. Riêng lỡ may trẻ con mà “làm ra” em bé thì rất cực khổ, khổ em bé, khổ những “cha mẹ bé”…

Nói một hồi, cu cậu khoát tay: “Rắc rối quá, tốt hơn hết là cứ làm con nít cho đỡ phiền hà. Làm bố mẹ khổ thật, phải lo đủ thứ”.
Chuyện tế nhị của mẹ con là vậy đó. Mỗi ngày một chút nói về giới tính với con trai đang lớn từng ngày. Có thể nhiều người rất sợ “đụng” chuyện này. Trong khi đó, hai mẹ con vẫn nói với nhau, chuyện vừa đùa vừa thật. Thông qua những hình ảnh ví von, mẹ đã gởi gắm những điều thật cần thiết cho con.

Nhắng.

“Bố mẹ không thể cho con  những gì mà bản thân mình không có. Muốn dạy được con, chính bố mẹ phải hoàn thiện mình, nâng cấp mình lên. Để khi cách bố mẹ dạy con không chỉ là lời nói nữa, mà bằng lối sống, cách ứng xử của mình. Đó là cái phông văn hóa của mỗi gia đình sẽ làm cái nền rất tốt cho một đứa trẻ”.


Cha mẹ là tấm gương.

Các ông bố và bà mẹ trẻ thường nhắc con: “Con chào ông bà đi!”, “Con chào các cô, các chú đi con !”. Có chị còn nhắc một cách thô bạo hơn như: “Không chào ai à?”, “Mồm đâu?”...

Những lời nhắc nhở con trẻ biết chào hỏi mọi người là cần thiết bởi trẻ hay quên và ý thức tự giác chưa cao. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ thì thấy rằng hình như khi các bà mẹ trẻ nhắc nhở con mình chào thì cũng ngầm ủy quyền cho con lời chào của chính bản thân mình.
Một bà mẹ trẻ đi làm, đồng thời chở con đến trường. Khi con chuẩn bị lên xe, người mẹ bảo: Chào ông bà đi con! Con chào xong, người mẹ “nhảy” lên xe phóng vút đi. Như vậy là con đã đại điện luôn cho mẹ chào ông bà. Sẽ là quá khắt khe nếu đẩy sự việc không chào ông bà của người mẹ trẻ vào phạm trù đạo đức. Và thời đại này thì không bố mẹ chồng nào đi xét nét những hành vi như thế.
Tuy nhiên cái sự “nhân tiện”, “nhân thể” và chào “đại diện” kiểu ấy sẽ tác động không tốt tới con trẻ. Việc đó sẽ hình thành trong các con phản xạ cứ nhắc mới chào, không nhắc, không chào. Do đó, nếu chỉ có một mình, khi gặp người thân quen, con trẻ rất hay quên chào hỏi.
Chúng ta đều biết 6 cấp độ nhận thức được sắp xếp theo mức độ từ đơn giản đến phức tạp, bao gồm: Nhớ, hiểu, vận dụng, phân tích, đánh giá và sáng tạo.
Con trẻ độ tuổi lên 4 lên 5 thì chỉ ở cấp độ tư duy đầu tiên, tức là nhớ. Cái sự nhớ của trẻ ở giai đoạn này hình thành chủ yếu do bắt chước. Chúng bắt chước một cách máy móc và rập khuôn để nạp dữ liệu cho cấp độ tư duy đầu tiên này. Do đó, sẽ tốt hơn nhiều nếu bố mẹ chào trước. Nếu con trẻ quên thì nhắc để con nhớ.
Nhưng tin chắc rằng, với công cụ tư duy ban đầu là bắt chước, thì chỉ sau lời chào của bố mẹ, con trẻ sẽ véo von chào ông bà như bố/mẹ chúng vừa chào. Có lẽ vì thế mà người ta nói rằng giáo dục con cái bằng tấm gương là một trong những cách giáo dục tốt nhất.
Người xưa cũng có câu “sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đấy”, tức là đạo đức, hành vi của cha mẹ thế nào thì (nhìn chung) con cái sẽ xử sự hệt như vậy...

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Ngày hôm nay mệt,

Đêm qua Mẹ ngủ ngon, đến nỗi mà sáng nay Bố đi làm lúc nào Mẹ cũng không biết. Sáng dậy Mẹ lo là Bố quên ko mang đồ ăn lên cho Mẹ. Vì tuần này Mẹ phải tránh đi  lại cầu thang, hoạt động nhiều để mọi thứ dần ổn định. Bố để cho Mẹ 1 túi sữa, 1 cái bánh lương khô Mẹ thích ăn, 1 phong bánh gạo chú Kid mang từ Cao Bằng về và 1 hộp váng sữa nhưng lại quên ko mang thìa.

Nhưng hôm nay Mẹ thấy mệt hơn...

Mẹ ăn rồi gọi điện cho mấy cô bạn thông báo tình hình để mấy nữa đi học, các cô sẽ che đậy giúp Mẹ.
Rồi Mẹ uống thuốc, đọc sách và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Và Mẹ đói, ngủ lúc đói nên thấy mệt.
Mới thấy thương Bà ngoại của con. Hồi Bà bị sảy thai, cũng có ai nấu cơm cho Bà ăn đâu. Ông ngoại con bận đi làm mà. Và Mẹ càng giận Cụ nội của con hơn. Cụ cay nghiệt, ích kỉ và không nhân hậu. Có thể nói ra điều này với con, Mẹ ko muốn con nghĩ xấu về Cụ, mà đơn giản chỉ để chia sẻ.

Chắc Mẹ mệt nên con cũng thế phải không? Với lại Mẹ là người ưa hoạt động, giờ nằm ngồi 1 chỗ cũng thấy người khó chịu. Nên con cố gắng cùng Mẹ nhé.
Yêu con.
Chiều bác Hường mua quả na, bưởi cho Mẹ ăn. Ngon lắm. Tối còn hco Mẹ ăn sườn xào chua ngọt nữa cơ.
Yêu con.
Mà Bố con  bảo cuối tuần này cho mẹ Gấu đi chơi đấy. Thích thật con nhỉ?

Mẹ thấy nhớ nhà, nhớ Ông bà ngoại, nhớ nhiều thứ lắm. Chắc phải sang năm mới Mẹ mới về thăm Ông Bà được. Vì lúc ấy, Vừng của Mẹ mới cứng cáp mà.
Vậy nên Mẹ chờ con nhé, rồi cả nhà mình sẽ về thăm quê.
Ninh Bình là 1 vùng quê đẹp và thanh bình.
Con người cũng hiền lành, chân chất.
Quê ngoại của con.
Và dù con chưa chào đời thì Bố Mẹ đã quyết định, khi nào Vừng lớn 1 chút, Mẹ sẽ gửi Vừng về cho Ông bà ngoại chăm nhé. Sẽ mua cho con 1 vé về tuổi thơ mà các anh Muối và Munk của con không có được. Sẽ là 1 sự thay đổi lớn. Mẹ mong muốn con sẽ có 1 tuổi thơ trong trẻo và yên bình theo đúng nghĩa của nó. Và trong thời gian ấy, Bố Mẹ sẽ phấn đấu cho sự nghiệp của mình, Mẹ và Bố cùng học lên cao, để còn chào đón thêm 1 thành viên nữa. Vừng có muốn có thêm em bé không? Sẽ vui lắm. Cả nhà mình sẽ bàn về vấn đề này nhé. Lúc ấy, Bố Mẹ sẽ lấy ý kiến của con.
Giờ Mẹ đi tắm cho con nhé, rồi Mẹ con mình cùng ăn cơm với bác Hường nhé.
Hôn con.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Cho Mẹ.

Đẻ non: nuôi trẻ như thế nào?

Với sự phát triển nhanh chóng của y học hiện đại, tỷ lệ cứu sống những em bé bị sinh non ngày càng được nâng cao. Trong đó, sự đóng góp của vấn đề dinh dưỡng đóng một vai trò quan trọng.

Thể trạng bé sinh non

Những em bé bị sinh non thường có chiều dài cơ thể ngắn hơn và trọng lượng cân cũng nhẹ hơn so với những em bé sinh đủ tháng. Bình thường, bé sinh đủ tháng là khoảng 37 tuần tuổi. Những em bé sinh non thường nặng không quá 2,5 kg và có chu vi vòng đầu nhỏ hơn 33 cm. Em bé bị sinh non nếu thường có hệ hô hấp kém, nếu không có kỹ năng chăm sóc, bé sẽ dễ bị ngạt thở, nôn mửa, tiêu chảy và bị đầy bụng.
Thông thường, trẻ bị sinh non có sức đề kháng rất yếu nên các bác sĩ khuyên rằng tốt nhất là nên để cho trẻ bú sữa mẹ. Trong trường hợp sữa mẹ không đủ thì cũng có thể xem xét việc bổ sung thêm nguồn sữa non bên ngoài cho trẻ. Trẻ sơ sinh có thể hấp thụ đường và protein tương đối tốt, tuy nhiên việc hấp thụ chất béo thì lại khó khăn hơn nhiều. Vì thế, người lớn tốt nhất là nên chọn loại sữa có tách kem.


Sữa mẹ vẫn là nguồn dinh dưỡng tốt nhất với trẻ sinh non

Thời gian cho ăn

Đối với trẻ bị sinh non thì việc cho ăn là quan trọng và cần chú ý nhiều hơn so với trẻ sinh đủ tháng. Sau 2 – 4 giờ trẻ ra đời, người lớn đã có thể cho trẻ ăn. Nếu trẻ ăn và bị nôn hoặc trớ thì sau 6 đến 8 giờ, người lớn nên thay đổi cách cho bé ăn.Trẻ sinh ra, nếu khi cho ăn có dấu hiệu bị trớ nhiều, da bầm tím và thở khó khăn thì người lớn cần bổ sung cho trẻ truyền dung dịch glucose.

Khoảng thời gian cho ăn

Lượng thức ăn cần phải được căn cứ trên trọng lượng cơ thể của trẻ. Trẻ nặng dưới 1 kg thì 1 giờ cho ăn 1 lần. Trẻ nặng từ 1 – 1,5 kg thì cách 1,5 tiếng cho ăn 1 lần. Trẻ nặng từ 1,5 – 2 kg thì cách khoảng 2h cho ăn 1 lần. Đối với trẻ nặng từ 2 kg – 2,5 kg thì cách 3 tiếng cho ăn 1 lần. Thời gian cho ăn này tính cả ban đêm.

Phương pháp cho ăn

Trẻ sinh non nên được bú sữa mẹ là tốt nhất. Nếu sữa của người mẹ chưa về thì có thể cho trẻ bú bình. Đối với bình sữa, các tia cần phải được thông để trẻ bú được dễ dàng. Nếu kích cỡ tia sữa to quá, trẻ không bú kịp sẽ dễ bị sặc, còn nếu tia quá nhỏ lại khiến trẻ bú rất khó khăn. Vì vậy, người lớn nên chú ý chọn loại bình có tia sữa phù hợp với trẻ.
Với một số trường hợp trẻ bị nhẹ cân do sinh quá sớm, không thể ăn bằng cách bú mẹ thì có thể dùng ống để cho ăn. Tuy nhiên, cách làm này phải được sự hướng dẫn của các bác sĩ, tuyệt đối không tự ý cho trẻ ăn vì như vậy có thể khiến trẻ bị tổn thương thực quản gây nguy hiểm đến tính mạng.
Đối với trẻ sinh non ở 32 tuần tuổi và có trọng lượng là 1,5 kg, nguồn sữa mẹ có chứa nhiều loại axit amin và chất béo, trong đó có 10% đường, viatamin và các chất điện giải, hàng ngày chỉ nên cho trẻ bí từ 65 – 100 ml/ngày mà thôi. Những trẻ có đường tiêu hóa không tốt hoặc trẻ bị bệnh đường hô hấp, nhẹ cân có thể dùng cách truyền dinh dưỡng qua đường tĩnh mạch.
Mặc dù trẻ sinh non cần đầy đủ chất dinh dưỡng nhưng người lớn cũng cần chú ý là không nên cho bé ăn quá nhiều, cần nhờ đến sự tư vấn khoa học của các bác sĩ để đảm bảo sức khỏe cho trẻ.

Cho Bố Mẹ.

Sinh con mùa nào là tốt nhất

Để nói về thời điểm sinh ra tốt nhất với mỗi giới, dân gian có câu “Gái tháng hai, trai tháng tám”. Khoa học hiện đại cũng thừa nhận, việc sinh con vào mùa xuân và mùa thu thời tiết không quá nóng hoặc quá lạnh, rất thuận lợi cho sự ra đời và phát triển của đứa trẻ.

Mùa thu và mùa xuân rất lý tưởng để sinh con

Con trai ra đời vào tháng tám trong năm nghĩa là thời điểm thụ thai phải diễn ra trước đó 9 tháng; giai đoạn diễn ra quá trình thụ thai là mùa xuân và thời điểm sinh ra rơi vào các tháng thuộc mùa thu. Những đứa trẻ sinh ra hoặc thụ thai vào hai mùa nói trên đều gọi là được mùa sinh. Nhiều tài liệu cho rằng, mùa xuân, đặc biệt là chính xuân (giữa xuân) là thời điểm đất trời giao hòa, tiết trời ấm áp, nhiệt độ vừa phải phù hợp cho muôn loài phát triển gắn bó, kết thân. Nghiên cứu của các nhà sinh vật học cho thấy, mùa xuân, chồi lộc vươn lên, chim chóc làm tổ.
Đây cũng chính là lúc thuận lợi nhất cho một sinh linh được xuất hiện trên cõi đời hay hai tâm hồn yêu đương giao hòa, ươm cấy nên một mầm sống. Con người nếu được thụ thai vào mùa xuân thời tiết ấm áp và sinh vào mùa thu trời cũng dìu dịu thì sự ấp ủ của người mẹ với đứa con sẽ thuận lợi, thân nhiệt của người mẹ đủ chống lạnh cho con.
Ngày nay, với những gia đình có điều kiện thì vẫn có thể thụ thai và nuôi dưỡng con trong môi trường không khí, nhiệt độ như mùa thu thông qua máy điều hòa nhiệt độ, song dù thế nào thì con người vẫn phải nằm trong sự điều chỉnh của tự nhiên.
Theo kinh nghiệm dân gian thì mùa đông là mùa lạnh giá, mọi vật như co lại, già nua và chết chóc. Còn mùa hè là mùa phát sinh thuận lợi nhất của viêm nhiễm, chưa bao giờ được coi là thuận lợi trong sinh nở.
Các chuyên gia về sinh sản đều khẳng định quá trình thụ tinh và thụ thai, nuôi con trong bụng mẹ không phải bao giờ cũng diễn ra đúng như mong muốn của con người. Giáo sư Đỗ Trọng Hiếu – chuyên gia về sức khỏe sinh sản, cho biết tinh trùng bị ảnh hưởng bởi thời tiết, môi trường và cả xúc cảm của con người. Thời tiết quá nóng hoặc quá lạnh cũng làm cho tinh trùng chết sớm hơn, hoặc bị thương tổn. Nếu tinh thần của cả nam và nữ bị ức chế thì cũng sẽ làm giảm hứng khởi và lượng tinh trùng. Các biểu hiện này đều tác động xấu đến kết quả thụ thai.
Thụ thai và sinh đẻ đúng mùa (xuân hoặc thu) là có lợi nhất về sinh học. Vào những thời điểm này, gần như tất cả các mối quan hệ của con người trong xã hội, con người với thiên nhiên đều trở nên ôn hòa. Con người sinh học có được phong độ và sinh khí ở đỉnh cao.
Nếu thụ thai vào mùa xuân, cơ thể con người vừa được phục hồi sức khỏe sau một mùa đông lạnh. Khả năng ăn và hấp thụ chất dinh dưỡng của phái mạnh tốt lên sẽ ra tinh trùng đủ về số lượng và chất lượng, đảm bảo sự thụ thai diễn ra tốt lành.
Với phụ nữ, khi tâm hồn và đời sống thoải mái thì sự chuẩn bị cho việc “lót ổ” cũng thuận lợi, nghĩa là tử cung được tích tụ nhiều chất dinh dưỡng hơn, dễ dàng đón trứng đã thụ tinh bám sâu vào niêm mạc, đảm bảo chắc chắn cho quá trình thụ thai.
Giáo sư Hiếu cho biết, việc thụ tinh có tỷ lệ không thành công lên đến 50%, còn khả năng trứng đã thụ tinh không đậu được thấp hơn một chút. Do đó, việc lựa chọn mùa sinh để thụ thai, sinh con sẽ làm giảm tỷ lệ không đậu thai và mức độ gây những biến chứng cho trẻ nhỏ.